Nỗi đau còn lại vụ chồng giết vợ và 2 đứa trẻ vì cơn ghen mù quáng

Thứ sáu 16/03/2012 15:30

ANTĐ - Trong phút cuồng ghen bệnh hoạn, người chồng mất cả lương tri ấy đã nhẫn tâm vác dao chém vợ đến chết. Hắn còn chạy sang nhà hàng xóm, ra tay sát hại hai đứa trẻ vô tội...

Trong phút cuồng ghen bệnh hoạn, người chồng mất cả lương tri ấy đã nhẫn tâm vác dao chém vợ đến chết. Chưa dừng lại ở đó, hắn còn chạy sang nhà hàng xóm, ra tay sát hại hai đứa trẻ vô tội mà trong suy nghĩ của hắn thì bố chúng là kẻ lăng nhăng với vợ mình. Kỳ thực, bố của hai đứa trẻ là một công an viên, mỗi lần thấy hắn thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ thì anh lại chạy sang can ngăn. Chỉ có vậy thôi mà hắn lên cơn ghen bệnh hoạn, và hậu quả là ba con người vô tội đã phải bỏ mạng một cách đau đớn.

Bi kịch nhói lòng ấy xảy ra tại ngôi nhà riêng của Nguyễn Văn Hùng (SN 1969) ở thôn 9 xã Xuân Phúc, huyện Như Thanh, tỉnh Thanh Hóa. Làng quê này xưa nay bình yên là thế, gia đình đang ấm êm bỗng chốc xảy ra đại họa, đại tang chỉ vì cơn ghen vô căn cứ của gã chồng khiến ai cũng bàng hoàng, kinh hãi.

Ngày định mệnh

Vụ việc xảy ra vào khoảng 7h sáng, như thường lệ, chị Đinh Thị Cúc, sinh năm 1977, là vợ của Nguyễn Văn Hùng, ở thôn 9 xã Xuân Phúc, huyện Như Thanh lấy quần áo của cả nhà ra giếng giặt. Ông Nguyễn Văn Xuân là bố đẻ của Hùng nằm trong giường, còn hai đứa trẻ con của vợ chồng Hùng - Cúc, đứa quét sân, đứa đang học bài thì bất đắc dĩ phải chứng kiến một cảnh tượng vô cùng hãi hùng. Nguyễn Văn Hùng, chẳng biết từ đâu chạy xồng xộc về, lao thẳng vào nhà bếp rồi xách con dao bầu đi thẳng ra giếng. Hắn chẳng nói chẳng rằng, lựa lúc vợ mình đang cúi xuống múc nước, hắn đã vung tay chém mấy nhát vào sau gáy vợ, làm cho chị vợ chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết rồi ngã xuống ngay sàn giếng.

Bé Nguyễn Thị Hoàn, là con gái đầu của hai vợ chồng hốt hoảng kêu ré lên: “Ông ơi, bố cháu chém mẹ rồi”, khiến ông Xuân đang ngồi trong nhà bật ngửa dậy, quýnh quáng chạy ra thì cũng là lúc cô con dâu tội nghiệp đang trút hơi tàn trên vũng máu. Chết lặng trong khoảnh khắc rồi như bừng tỉnh, ông hô hoán bà con lối xóm đưa chị Cúc ra trạm xá với hy vọng còn nước còn tát. Trong lúc mọi người đang xúm xít quanh chị Cúc, không ai để ý đến người chồng hung thủ lúc này đang tay lăm lăm con dao nhảy qua bờ rào sang nhà hàng xóm. Tuy nhiên, ngay đầu ngõ, Nguyễn Văn Hùng trông thấy anh Lê Văn Thuận, một người trong làng đi làm qua nhà nhưng lại “dám” nhìn mình nên Hùng xách dao đuổi theo, may mà anh Thuận chạy nhanh nên thoát nạn.

 

Những tưởng, sau khi gây tang tóc cho chính gia đình mình, Nguyễn Văn Hùng đã hoảng loạn mà tìm nơi lẩn trốn nhưng nào ngờ, trong cơn điên loạn, hắn đã tìm đến những người mà hắn cho rằng dám tình tứ với vợ mình để tiếp tục gây thảm án. Chưa đầy 5 phút sau, bên nhà anh Nguyễn Văn Phúc, là hàng xóm của Hùng đã xảy ra tang thương. Trong khoảnh khắc, mọi người bất chợt nghe tiếng hét thất thanh của đứa con trai lớn Nguyễn Văn Kỳ, 8 tuổi vang lên: “Bố ơi, chú Hùng chém con...” - câu nói bị đứt quãng giữa chừng.

Ông Xuân cùng một số người chạy sang thì hai đứa trẻ con anh Phúc đã nằm úp ở bậc cửa, máu chảy lênh láng, bốn nhát dao xéo sau gáy đã cướp đi mạng sống của hai đứa trẻ chỉ trong tích tắc, làm cho nhiều người không dám tin vào mắt mình nữa. Vẫn chưa hả cơn giận, Hùng chạy sang nhà anh Vũ Tuấn Biên, là trưởng công an xã thì thấy anh Biên và mấy người hàng xóm đang ngồi làm thịt chó ở giếng, chẳng thèm hỏi han ai, Hùng chạy đến vung dao lên chém anh Biên thì may mắn anh này đang đội cái mũ cối trên đầu, cộng thêm cơn mưa mới dứt nên sàn giếng trơn khiến Hùng trượt ngã, và lúc này mọi người mới xúm lại hè nhau tóm được kẻ sát nhân rồi gọi công an đến.

Cùng thời gian, thông tin từ trạm xá đưa về là chị Cúc đã không qua được cơn nguy kịch đã vĩnh viễn ra đi, bên nhà anh Phúc, tiếng khóc dậy lên từng hồi. Tiếng kêu cứu, tiếng la hét của người mẹ trẻ mất con làm cho xóm làng nhỏ bình thường bình yên nay bỗng dậy sóng. Hàng đoàn người kéo nhau về đứng chật cả chân núi, các ngả đường mặc mưa gió, mặc công an ra sức giữ trật tự, mỗi người đến ai nấy đều không cầm được nước mắt. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng khóc cảm thương, tiếng cầu cứu của các con chị Cúc cũng vang lên ám ảnh hàng nghìn người dân nơi đây. Chẳng gì bù đắp nổi sự mất mát của gia đình anh Nguyễn Văn Phúc bởi vì hằng ngày hai cháu Nguyễn Văn Tú (3 tuổi) và Nguyễn Văn Kỳ (8 tuổi) vẫn qua nhà Hùng chơi với hai đứa trẻ là con của kẻ thủ ác. Hai đứa trẻ ấy ngoan lắm, vậy mà giờ đây đã bị chết một cách oan uổng, chết mà không thể nào hiểu nổi tại sao mình lại bị người hàng xóm chém chết một cách dã man như thế.

Cơn ghen mù quáng

Nguyễn Văn Hùng sinh năm 1969 trong một gia đình có 6 anh chị em. Theo lời ông Xuân thì Hùng là một người lầm lì, ít nói, và đặc biệt rất tự ti về mình. Từ ngày mẹ mất, Hùng càng sống khép kín hơn. Vì vậy nên Hùng lấy vợ khá muộn. Vợ Hùng, chị Đinh Thị Cúc ở làng bên cạnh. Chị Cúc không thuộc loại phụ nữ xinh đẹp nhưng biết điều, ngoan ngoãn và hiền lành. Thế nhưng, mặc dù chị đã ra sức vun vén cho tổ ấm uyên ương, nhiều khi chị vẫn trở thành nỗi bực dọc vô cớ trong mắt người chồng này. Sống bên cạnh vợ nhưng hễ có chuyện gì là Hùng lại lôi vợ ra đánh. Tệ hơn nữa là ngay cả lúc đã có với nhau tới hai mặt con thì Hùng lại sinh ra ghen tuông với vợ.

Dù chẳng có bằng chứng, vợ cũng không có biểu hiện gì cả nhưng hắn vẫn cứ ghen. Thậm chí, bệnh ghen của Hùng nặng đến mức chỉ cần có một người đàn ông đi ngang cổng vô tình nhìn vào nhà là hắn tưởng tượng vợ và người đó từng có “vấn đề” với nhau, và thế là một tay xách vợ, một tay cầm roi, Hùng quất tới tấp vào cô vợ trẻ. Hùng cũng không bao giờ cho vợ đi đâu mà không có hắn đi cùng, đến cả đi xay lúa, đi vệ sinh cũng vậy. Chị gái Hùng bảo rằng, có hôm chú ấy ốm nặng, rét run lên mà vợ đi nhổ cỏ chú cũng trùm cả chăn ra ngồi chờ ở bờ ruộng. Gia đình khuyên mãi nhưng chứng nào tật nấy. Nhiều người càng khuyên thì Hùng càng đánh vợ vì nghĩ chắc vợ mình “nói xấu chồng” với người ta.

Anh Nguyễn Văn Phúc - hàng xóm nhà Hùng là công an viên. Mỗi lần thấy Hùng đánh vợ anh lại chạy sang can vì anh không muốn người ta bảo anh là vô tình, “mình ở ngay cạnh mà cứ để cho vợ chồng người ta đánh nhau suốt”, thế là mỗi lần Hùng “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với vợ, anh Phúc lại chạy sang. Những trận đòn nặng hơn, anh Phúc cũng sang nhiều hơn, thế là Hùng nghĩ ngay “chắc giữa Phúc và vợ mình có tình ý gì nên nó mới chăm sang can ngăn thế”. Và Hùng quyết tâm dằn mặt anh “hàng xóm” dám “qua mặt” mình để tòm tem với cô vợ trẻ. Ngay cả chính bản thân anh Nguyễn Văn Phúc cũng không thể ngờ, chỉ vì can gián chuyện gia đình hàng xóm đánh nhau mà dẫn đến việc hai đứa con của mình bị giết thảm như vậy.

Nỗi đau còn lại

Căn nhà lá đơn sơ chênh vênh trong một góc khuất của ngôi làng nhỏ dưới chân núi Cả Mậu. Chúng tôi bước vào, trên chiếc bàn gỗ nhỏ, cụ già ngoài 80 tuổi đang lúi húi om chè xanh. Trên bàn thờ đặt bình hương nghi ngút khói. Di ảnh của chị Đinh Thị Cúc dựng sát trong tấm song cửa sổ. Chẳng có gì có giá trị để hai đứa trẻ và một ông cụ tiếp tục sống những ngày tháng đằng đẵng trong sự dằn vặt của mình. Căn nhà trống huơ trống hoác. Kể từ ngày vụ án xảy ra đến nay, căn nhà ấy đã trở nên lạnh lẽo và cô quạnh đến đau lòng.

 
Vợ chồng anh Nguyễn Văn Phúc vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau mất con.

Cái giếng nhỏ - nơi chị Cúc đã từng ngày ngày giặt quần áo như một nỗi ám ảnh đối với cô bé Hoàn. Có lúc nó không dám đến gần. Từ ngày bố gây tai họa, căn nhà chỉ còn lại ba ông cháu. Ông Nguyễn Văn Xuân (bố Hùng) năm nay cũng đã ngoài 80 tuổi, mắt mờ, chân tay bắt đầu run lẩy bẩy khi phải di chuyển xa nhưng ông vẫn cố gắng để chăm sóc các cháu. Cũng từ ngày con ông bị bắt, ông gần như không ngủ được, mỗi lần chợp mắt ông lại nhìn thấy hai đứa trẻ con nhà hàng xóm chạy ùa từ bên nhà chúng sang, gọi cháu ông ríu rít. Vậy mà, mấy nhát dao oan nghiệt của con trai ông đã cướp đi sinh mạng của chúng.

Chị Cúc chết đi coi như yên phận chị. Bất giác, tôi thấy thương cho hai đứa trẻ con của Hùng và chị Cúc. Nhìn hai đôi mắt thẫn thờ đứng bên bàn thờ mẹ mà thấy xót xa. Bi kịch quá lớn, nỗi đau quá dài. Kế bên hàng rào, gia đình anh Nguyễn Văn Phúc cũng chịu nỗi đau không kém, mặc dù vụ việc đã xảy ra được nhiều mùa trăng tròn rồi trăng lại khuyết. Từ ngày mất con, vợ anh Phúc gần như tuyệt giao hoàn toàn với bên ngoài, chị không gặp ai, cứ thấy người lạ vào nhà là đuổi đi vì chị cứ nghĩ đó là kẻ đã nhẫn tâm cướp đi mạng sống của hai đứa trẻ. Được biết từ ngày xảy ra chuyện, anh chị em nhà Hùng vẫn thường xuyên qua lại nhà anh Phúc để chia sẻ với gia đình anh nỗi mất mát quá lớn này. Ban đầu gia đình ông Xuân cũng lo lắng cho hai đứa cháu của mình nhưng anh Phúc bảo rằng: Ai làm thì người ấy đền tội, còn tình làng nghĩa xóm, mối quan hệ của hai gia đình, anh vẫn muốn được duy trì.

Lại thêm một nỗi đau nữa được khoét sâu khi mà mới đây, qua quá trình điều tra, cơ quan CSĐT đã cho biết, Nguyễn Văn Hùng trước, trong và sau khi gây án có dấu hiệu mắc bệnh tâm thần phân liệt, không nhận thức được hành vi của mình. VKSND tỉnh Thanh Hóa cũng đã ra quyết định đình chỉ thực hiện biện pháp bắt buộc chữa bệnh đối với Nguyễn Văn Hùng và yêu cầu cơ quan điều tra tiếp nhận Nguyễn Văn Hùng, đưa về giao cho gia đình và địa phương quản lý đã khiến cho không chỉ nhiều người lo lắng, phẫn nộ mà hơn bao giờ hết, nỗi đau lại thêm dài trong lòng những ai mất đi người thân.


Theo Đang yêu